Welcome guest, is this your first visit? Create Account now to join.
  • Login:

Chào mừng đến với CLB Guitar Gỗ Việt Nam.

Chào bạn, hãy ĐĂNG KÝ thành viên BKGUITAR.NET để được hỗ trợ tốt nhất nhé. Chúc bạn một ngày vui vẻ ^^!

Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Super Moderator
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    631
    Thanks
    1,124
    Thanked 160 Times in 97 Posts

    Lightbulb Giới thiệu chút về sự khác biệt và cảm nhận giữa hai loại guitar Classic - Acoustic

    Giới thiệu chút về sự khác biệt và cảm nhận giữa hai loại guitar Classic - Acoustic



    Chơi guitar acoustic không giống như guitar classic. Chỗ khác nhau lớn nhất giữa 2 người chơi 2 thể loại này giống như người làm thơ tự do và người làm Đường thi. Đường thi có quy luật nghiêm nhặt, nào là đề thực luận kết, nào là đối thanh đối ý, nào là 7 chữ 8 câu v.v… Thơ mới thì khác chẳng có quy luật gì cả. Ngắt câu, gieo vần, nhả chữ tùy vào ý thích và tình cảm của tác giả. Chơi acoustic guitar cũng vậy. Do không bị gò bó vào khuôn khổ, người chơi acoustic guitar – thường dùng cho đệm hát – thường thả mình theo cảm xúc lúc chơi. Tay chân và hợp âm cứ vậy tuôn trào theo lời hát, cảm của bản nhạc, thậm chí cả các nốt ‘tỉa’ ăn tiền từ đâu đó tự nhiên bộc phát!


    Nghe 1 acoustic guitarist chơi, người ta thường cảm giác người này có nhạc cảm tốt hơn 1 classical guitarist; họ nhạy hơn với âm thanh nhạc tính và cảm xúc tự nhiên hơn. Đối với 1 người chơi guitar có thiên khiếu, điều này hầu như có sẵn, tai nghe đến đâu tay chạy hợp âm trên cần đàn đến đấy, và tự nhiên dừng đúng chỗ, kh cần phải điều khiển. Khoa học giải thích rằng, những người này 2 bán cầu não họat động ngang bằng nhau, khiến cho tai + tay trái và tai + tay phải họat động ăn khớp...


    Còn đối với 1 người không có năng khiếu thì sao? Đây là điều mà anh em chơi acoustic nghiệp dư kh có năng khiếu trời phú luôn ao ước đạt được. Làm thế nào mà ngồi xuống nghe các em hát, thì tay chân tự động di chuyển đến nơi cần đến trên cần đàn mà không cần phải thuộc các chu trình hợp âm Đô trưởng La thứ, Sol trưởng Mi thứ gì cả. Đã bảo là cảm xúc mà lị. Hợp âm nào mà tay xuống là nghe vào mà tai nghe vào thì tay wính, kh cần biết nó co là bà con hay không (mà lúc đó nhớ thế nào nổi).


    Vậy làm thế nào để có được độ nhạy như vậy? Phải ngồi đối diện một em xinh quá là xinh để lúc đó đừng nói chơi nhạc mà làm thơ anh làm cũng được luôn? Hay phải chạy âm giai và hợp âm ngày 8 tiếng? hay phải lâm trận mạc không dưới 100 lần?:biggrin:


    Hãy lọai bỏ hết tất cả những ý tưởng về tập kiểu ‘trâu bò’ ấy . Tôi sẽ giới thiệu với các bạn một phương pháp khác đầy tính nhân văn hơn, con người hơn, gần với các bạn hơn, phù hợp với kiểu chơi acoustic guitar hơn. Đó là phương pháp ‘tự khám phá cảm xúc bản thân’. Các bạn đừng nghĩ bậy nhé! Lý do đơn giản là nếu các bạn không khám phá được cái cảm giác lúc nào bạn chơi đàn hay, lúc nào bạn chơi đàn mà bạn thấy dễ chịu, thư giãn; hoặc ngược lại lúc nào bạn chơi đàn dở, hoặc cảm thấy khó chịu lúc chơi đàn, thì bạn không thể có được cái nhạc cảm mà bạn ‘khao khát’ ấy!

    Khám phả cảm xúc bản thân đúng là nên bắt đầu bằng việc khám phá lúc nào hay không gian thời gian nào thì bạn chơi hay 1 bản nhạc.

    Bạn tập đi, tập lại 1 bản nhạc, đánh hoài vẫn thấy chưa ưng ý và khiến bạn cảm thấy bực tức. Vậy mà có 1 hôm, khi chung quanh chẳng còn ai cả, TV, máy tính, chat chít cũng chẳng còn gì, World Cup thì Arhentina cũng đã thua Đức; Ý thì đá với Ucraina chắc là chán rồi chẳng biết có nên coi hay không v.v… bạn cầm cây đàn lên và bài hát tưởng chừng đã quên mau vì lâu ngày kh sờ đến hay vì tập hoài mà hát đệm chẳng hay ghét đã bỏ đi mất, nay tự nhiên lại tuôn ra suôn sẻ, lành lặn và ngọt ngào tưởng chừng như đó là bản nhạc ruột của bạn vậy. Tại sao lại như vậy nhỉ? Chắc chắn là bạn cũng có thể đoán ra câu trả lời xoay quanh những vấn đề như nào là vì lúc đó mọi thú vui khác đã chán đến tận cổ nên dễ tập trung vào guitar và bài hát nên hát hay đàn chuẩn? hoặc do mình đã tập đi tập lại bài này nhiều lần, nó ăn vào tiềm thức và bây giờ là lúc nó trỗi dậy theo tiếng gọi tự nhiên của con tim? hoặc do lúc đó chung quanh kh có ai, khung cảnh tĩnh lặng nên bạn dễ âm thầm lặng lẽ biểu hiện chính mình, biểu hiện cảm xúc, tình yêu tự nhiên của mình với bài nhạc và tỏ tình với nó mà lúc đông người hay khung cảnh ồn ào bạn mất tự nhiên và kh biểu hiện được?


    Nói vậy có nghĩa là muốn chơi 1 bản nhạc hay theo nhạc cảm trước hết cứ phải:


    - Chơi cho chán mọi thứ khác đã? Cứ bida , cờ tướng, võ lâm truyền kỳ, fifa, chat chit cho nó đã đi cái đã rồi mới xách cổ cây guitar ra? Kiểu này thì bảo đứa nào thích tao đệm hay hát cho mà nghe thì báo trc cho tao 1 tuần đấy nhé; để tao chơi mấy thứ khác cho nó đã mới đệm mới hát hay cho tụi mày nghe dc, chứ kh thì tụi mày chỉ có mà bịt tai nhắm mắt, ác mộng 5 canh!!! Hehe, mà quên nhớ chi luôn đây ít tiền để thỏa mãn mấy cái thú vui khác trc nhé, chứ đây dạo này tập đàn nhiều tiền kh có lại phải cứu net nhiều nên kh có tiền võ lâm truyền kỳ, chat chit đâu!!! Vậy thì bố thằng nào dám kêu chơi đàn? Thuê cha thằng nghệ sĩ, nhạ ccông cho nó tiện, chư bỏ tiền cho nó thỏa mãn thú vui khác rồi đến hội kh biết nó có chơi hay không chứ!

    - Hay là cứ tập 1 bản nhạc theo cách trâu bò ngày cày 8 tiếng, xong đâu đó xếp vào tủ hộc khóa kỹ lại, rồi đợi ngày nào thời cơ đến, trăng thanh tỏ rõ, gió thổi hiu hiu, lòng dạ phơi phới và chung quanh thì không có gì quấy nhiễu thì mới ra tay hành động? khekhe.
    Kiểu này thì chắc lúc nào ra chơi tập thể hay ngồi trc người đẹp chỉ có mà tẹt tẹt, dây chạy đường dây, tay chạy đường tay, và ai hát thì cứ kệ họ, ta cứ “Lời ru buồn, nghe tưng tưng tưng tưng , sau l ũy tre làng, khiến lòng tôi tưng tưng’ chẳng hề ‘cảm, cúm’ hay ‘gây cảm cúm’ jì cả.

    Vì sao?

    Khám phá cảm xúc bản thân lúc chơi acoustic kh chỉ đơn thuần là phát hiện ra lúc nào thì mình chơi hay và đầy cảm xúc, mà cần nhận ra và chiêm nghiệm dc cảm xúc bạn có được vào những khỏanh khắc chơi hay đó là gì và cụ thể nó là thế nào để còn tập luyện, và vận dụng trong những hòan cảnh khác..

    Dù là bạn chơi lúc đêm khuya thanh vắng không có 1 ai quấy nhiễu để bạn có thể tập trung vào tiếng đàn, hay bạn chơi lúc tinh thần phơi phới, lòng dạ phê phê sau khi đã uống 10 chai cát-x-bớt và quàng vai, bá cổ mấy em tiếp thị đung đưa… bạn cũng phải tỉnh táo để nhận ra cái cảm giác thư giãn, tự nhiên và ưng ý đấy khi thể hiện bản nhạc. Cơ bắp cánh tay của bạn có căng ra không? Cơ vai thì thế nào? Hàm bạn có ngậm chặt không? Sự nhẹ nhàng của bàn tay, ngón tay khi đặt hợp âm lên phím đàn và dạo phím? Sự di chuyển lên xuống của tay trái kh chuyển hợp âm?

    Đây là những cảm xúc vô cùng tinh tế rất khó nhận thấy mà tôi sẽ bàn đến trong phần sau với các bạn. Còn bây giờ tôi chỉ phân tích qua lý do tại sao sự thoải mái thư giãn lại hay bị bỏ quên.

    Khi luyện tập chúng ta đã vô tình bỏ quên sự thư giãn, hoặc đã vô tình xem sự căng thẳng là ‘một phần tất yếu’ của luyện tập để rồi kết quả là bạn trở nên quen đi với cái sai và xem đó là cái đúng và vô tình quay lưng, trở mặt, ‘nói không với cái’ đáng ra mới là cái đúng. Tôi có 1 người bạn và để ý thấy rằng cứ khi người ấy cầm đàn lên đánh thì vai phải của hắn để hơi cao tạo ra sự căng cơ khiến cho cả cánh tay phải kh di chuyển thỏai mái dc mỗi khi luyện tập. 1 hôm đợi hắn wánh xong, tôi bảo bạn thử đánh theo cách thư giãn vai như thế này này v.v… đại loại theo mấy cái lý thuyết về đệm hát, hạ vai phải xuống 1 chút thì thật bất ngờ hắn bảo ‘đánh như mày nói mới đúng là khó chịu’. tao đánh theo kiểu tao thấy dễ chịu hơn. Khà khà quả thật là 1 cú bất ngờ đầy thú vị mà mãi sau này tôi mới hiểu.

    Chúng ta không ai làm việc gì lần đầu tiên mà tránh khỏi dc sự căng thẳng. Đó là tự nhiên. Vấn đề là chúng ta xem hoặc không nhận ra sự căng thẳng đó và xem đó là không thể tránh khỏi và nếu không có sự căng thẳng đó, chúng ta kh bao giờ làm dc động tác hay kỹ thuật nào đó 1 cách như ý. Như người bạn của tôi, nếu không nâng cơ, căng vai, hắn kh đánh dc đàn hehe.
    Nhưng nếu cái sự sai đó làm cho bạn dễ chịu và giúp cho bạn có thể thể hiện dc tiếng đàn, tăng thêm phần nhạc cảm thì sao? Bạn sẽ chọn cái nào? hehe


    ST

    View more latest threads same category:

    ...Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi....

  2. # ADS
    Circuit advertisement Google Adsense image
    Ngày tham gia
    Always
    Bài viết
    Many
    Circuito Google Adsense

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •